Chương 3: Hoàn

11.

Cùng lúc đó, cục cảnh sát rối loạn không yên.

Số nạn nhân bị bắt cóc đã lên đến ba người, tất cả nhân viên kỹ thuật đều đang theo dõi và định vị dựa theo manh mối trong phòng livestream.

Nhưng hy vọng mỏng manh vô cùng.

“Địa chỉ IP đã bị mã hóa, người nọ không phải là hacker bình thường, rất khó để bẻ khóa.”

Ba mẹ Tưởng Minh Vũ vừa tới cục cảnh sát đã hất tung đống tài liệu trên bàn, vừa thở hổn hển vừa nói: “Các anh ăn không ngồi rồi hả? Đến bây giờ mà vẫn chưa tìm được thằng bé là sao? Thế thì dân chúng tôi cần các anh để làm gì?”

Người phụ trách xoay lại đá vào băng ghế ngồi.

Cục cảnh sát bỗng tĩnh lặng hơn bao giờ hết.

Người phụ trách nghiến răng nghiến lợi chỉ vào hai người họ và cảnh cáo: “Dạy dỗ con mình cho nên người rồi hãy tới đây dạy tôi cách làm việc! Nơi này không phải là nơi để các người đùa giỡn hay ra vẻ. Nếu muốn thì các người có thể tiếp tục cản trở công vụ, dù sao kẻ bị bắt cũng không phải là con tôi.”

Ba mẹ Tưởng tái mặt, hai người họ run rẩy nhìn người phụ trách một lúc lâu, cuối cùng chỉ đành khóc lóc đi ra ngoài.

Mấy vị cảnh sát nhìn nhau, sau đó rối rít bật ngón cái với người phụ trách.

Người nọ hít vào một hơi thật sâu: “Vụ án này không đơn giản như vậy đâu, cách livestream này rất giống với vụ án bắt cóc ở thành phố Thanh Thành do Thẩm Phán thực hiện. Phải nhanh bẻ khóa địa chỉ IP đi.”

12.

Ngày hôm sau, tôi kéo ống thép vào trong phòng, Lâm Quy ngắt livestream.

Khương Hòa còn tốt bụng nhắc nhở: “Nhớ đừng đập chếc bọn nó nha.”

Tôi đi vào căn phòng u ám kia, sau đó cúi nhìn ba tên khốn đã gây ra mọi chuyện. Tôi vừa cười vừa nói: “Bọn mày nói sức chịu đựng của A Nham quá kém, vậy tao sẽ cho bọn mày thấy, sức chịu đựng của bọn mày tốt đến nhường nào.”

Ngô Phong và Lâm Mộng tái mặt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, bọn họ không ngừng lùi về sau.

Chỉ có Tưởng Minh Vũ nhìn tôi chằm chằm, khinh thường ra mặt: “Chẳng phải chị bắt tôi là vì muốn tôi trả lại trong sạch cho thằng em trai của chị sao? Tôi cho chị hay, nếu chị dám đụng vào tôi thì tôi sẽ không bao giờ làm chứng cho nó…”

Tên nhãi đó còn chưa dứt lời thì tôi đã đạp thẳng vào mặt hắn, sau đó tôi tóm lấy tóc hắn, đè hắn xuống đất.

“Không, mày hiểu sai ý tao rồi, tao đâu có nhờ mày chứng minh giúp em tao.”

Giọng tôi trầm xuống.

“Tao muốn mày phải đau khổ như em tao.”

Mặt của Tưởng Minh Vũ bị chà dưới nền đất, giờ phút này hắn mới điên cuồng cầu cứu, khóe mắt như muốn toát ra: “Cứu với! Cứu mạng với! Ai tới cứu tôi với!”

“Tôi sai rồi! Tôi xin lỗi, tôi đồng ý làm chứng giúp cậu ta, xin chị tha cho tôi!”

“Tôi với em chị bằng tuổi, tôi vẫn chưa đủ mười tám tuổi đâu, chị không thể hủy hoại tôi được…”

Tôi cười lạnh: “Em trai tao còn nhỏ hơn mày một chút đấy, mà mày có tha cho nó không?”

Tôi vung nắm đấm vào mặt hắn.

Tưởng Minh Vũ khóc lóc không ngừng, mãi cho đến khi tiếng la hét của hắn càng lúc càng nhỏ.

Sau khi hắn ngất đi, tôi nhét hắn vào giữa Ngô Phong và Lâm Mộng, hai người nọ hoảng sợ không ngừng cầu xin tôi tha thứ.

Tôi gằn giọng: “Không đứa nào chạy thoát được đâu.”

Tôi tìm thấy đoạn video quay bên hồ trong điện thoại di động của Tưởng Minh Vũ, trong đó quay rất rõ động tác sơ cứu của em trai tôi là hoàn toàn bình thường, chẳng có gì không ổn cả.

Đoạn video này vừa được tung lên mạng đã làm dấy lên một làn sóng vô cùng dữ dội.

Đột nhiên anh Mạnh gọi điện thoại cho tôi, anh ấy nói tình trạng của em trai tôi hơi nguy cấp, một đêm phải cứu chữa tận ba lần, không biết có thể vượt qua được không.

Đầu óc tôi lập tức trống rỗng, tôi lảo đảo bước ra ngoài.

Bệnh viện đã bị cảnh sát khống chế, tôi chỉ có thể đứng nhìn từ xa.

Em trai tôi là đứa trẻ kiên cường từ lúc còn bé.

Nó chưa bao giờ khóc lóc khi vấp ngã, lúc ốm còn mỉm cười an ủi tôi đừng lo lắng.

Lần này, nhất định em phải kiên cường thêm một lần nữa nhé…

Có rất nhiều người ôm hoa tươi đến cổng bệnh viện.

Còn có băng biểu ngữ: [ Hy vọng anh hùng Trần Nham vượt qua cửa ải này].

Một cơn gió lớn thổi qua, nước mắt tôi từ từ lăn xuống.

Thật nực cười.

Ngày hôm qua em trai tôi vẫn còn bị đám người kia nhục mà, thế mà hôm nay bọn chúng lại ca tụng thằng bé là anh hùng.

Đám cư dân mạng thật đáng sợ, chúng có thể giẫm người ta vào bùn, cũng có thể nâng người ta lên tận trời xanh.

Tôi lạnh lùng nhìn bọn họ, lúc xoay người rời đi thì trông thấy một bà thím mặc quần áo bệnh nhân đang ngồi trong sân, bà ta nắm tay người nhà, mắt đẫm lệ: “Tôi đâu có ngờ chân tướng mọi việc là như thế này. Lúc ấy tôi còn chạy vào phòng bệnh của nó, mắng cả nhà nó. Bây giờ chỉ cần nhớ tới là tôi hối hận đến tận tâm can. Sao một đứa bé ngoan như vậy lại bị hại thảm đến thế cơ chứ. Tôi có lỗi với chị em chúng nó…”

Đó chính là bà thím xông vào phòng bệnh mắng chửi em trai tôi ngày hôm đó.

Bây giờ bà ta ngồi đó xoa tim, trông còn đau lòng hơn cả tôi đây.

Tôi chỉ cảm thấy thật buồn cười.

Ngô Phong kích động dư luận nên có hận cũng là việc hiển nhiên, nhưng những người a dua theo số đông cũng không phải là kẻ vô tội.

Hãy sám hối đi.

Tốt nhất là chúng mày hãy dằn vặt và tự trách đến hết cuộc đời này.

Tao sẽ không bao giờ tha thứ đâu.

13.

Tôi ngồi trong xe chờ từ ngày cho đến đêm, cuối cùng cũng nhận được tin nhắn của anh Mạnh: “Thanh Vân… Nén đau thương.”

Tôi giật mình, sững sờ hồi lâu, cuối cùng trả lời một câu: “Biết rồi ạ.”

Sau khi đặt điện thoại xuống, tôi nhấn mạnh ga rồi chạy về hướng khu xưởng bỏ hoang ở ngoại ô, nào ngờ lúc đến nơi thì thấy bảy tám chiếc xe cảnh sát đã đậu trước xưởng.

Tôi liều mạng cầm dao bước xuống, đột nhiên một chiếc xe dừng lại trước mặt tôi, Khương Hòa mở cửa xe hét to: “Mau lên đây!”

Tôi không quan tâm đ ến cô ấy mà tiếp tục tiến về phía trước.

Đột nhiên cổ tôi đau nhói, giây tiếp theo, tôi mất đi ý thức.

Chờ đến khi tỉnh lại thì tôi thấy mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ, Lâm Quy và Khương Hòa đang ngồi trước mặt tôi.

“Cảnh sát đột nhiên tìm tới nên chúng tôi phải đánh ngất cô, thứ lỗi.”

Tôi ngồi dậy: “Bọn chúng đâu?”

“Được cứu đi rồi.”

Bầu không khí chìm vào tĩnh lặng.

Tôi cảm thấy mình đang bị hút hết sức lực, vì không kiên trì nổi nữa nên tôi nằm vật xuống, chôn mặt vào tay rồi gào khóc.

Lâm Quy và Khương Hòa chẳng nói gì.

Giống như… Bọn họ đã quá quen với việc chứng kiến những chuyện này.

Hai người họ thật sự rất giỏi, tuy đám Tưởng Minh Vũ được cứu nhưng cảnh sát chẳng tìm được đầu mối nào liên quan đến tôi.

Anh Mạnh được tôi nhờ vả nên chôn cất em trai tôi tại một khu nghĩa trang bí mật.

Mỗi khi đến tối, chỉ cần nhắm mặt lại là tôi lại thấy hình ảnh em trai chạy nhảy xung quanh và luôn miệng gọi tôi.

Đột nhiên tôi không tìm được ý nghĩa để sống tiếp trên cõi đời này nữa, ngày nào cũng vất vưởng như cái xác không hồn

Tưởng Minh Vũ, Lâm Mộng và Ngô Phong bị kết án vì tội phỉ báng, xúc phạm, dồn ép người khác tự sát.

Lâm Mộng và Ngô Phong đã là vị thành niên, tình huống lại nghiêm trọng, cho nên bị phạt hai năm tù.

Tưởng Minh Vũ chưa đủ tuổi vị thành niên, lại biết cách luồn lách tránh né, nên chỉ bị phạt tám tháng tù.

Ngày đó tôi đứng trên sân thượng với cõi lòng trống rỗng, cuộc sống này đã chẳng còn ý nghĩa nữa, chi bằng xuống đó đoàn tụ cùng em trai…

Lúc tôi định tiến lên thì giọng nói của Khương Hòa đột nhiên vang lên từ phía sau: “Chị cam tâm sao?”

Tôi quay đầu lại nhìn cô ấy.

Vẻ mặt Khương Hòa vẫn lạnh nhạt như trước: “Chị có hài lòng với mức xử phạt đó không?”

Tôi bật cười: “Không hài lòng thì làm được gì?”

Khương Hòa nhếch môi: “Muốn phá hủy một người, đâu có nhất thiết phải dùng bạo lực. Tưởng Minh Vũ là kẻ có lòng ghen ghét cực mạnh, tên khốn đó sẽ tự rơi xuống địa ngục thôi. Việc chúng ta cần làm chính là giúp hắn tìm thấy đường xuống địa ngục.”

14.

Thật sự là tôi không cam tâm chút nào cả.

Nhưng đợi thêm tám tháng nữa thì có sao đâu?

Tám tháng sau, ba mẹ Tưởng Minh Vũ đưa hắn đến một thành phố ven biển xa xôi.

Để thoát khỏi thân phận tội phạm, hắn đã đổi tên và phẫu thuật thẩm mỹ.

Bước vào trường trung học một lần nữa, hắn lập tức chiếm được vị trí đầu bảng.

Tôi thường hay ngồi trong quán cà phê đối diện ngôi trường ấy, nhìn vẻ mặt tươi cười lúc tan trường của hắn, nhìn giáo viên vui vẻ vỗ vai hắn, nhìn đám bạn tụ tập xung quanh hắn.

Trông hắn vui vẻ quá.

Chỉ cần thay hình đổi dạng rồi đến một vùng đất mới, hắn lại được bao nhiêu người chú ý và đạt được điều mình mong muốn.

Nhưng mà… có xin sự đồng ý của tôi chưa thế?

Một tháng sau, Lâm Quy làm học sinh chuyển trường, nhập học vào lớp của Tưởng Minh Vũ.

Lần thi tháng đó, cậu ấy đã vượt qua Tưởng Minh Vũ, giành lấy hạng nhất.

Tưởng Minh Vũ hoảng hốt.

Hắn bắt đầu điên cuồng học tập, lại còn đăng ký đi học thêm, nhưng qua bao nhiêu lần thi thì hắn vẫn bị Lâm Quy giẫm nát dưới chân.

Tưởng Minh Vũ sắp điên rồi, nhưng may là lần này hắn có rất nhiều bạn bè.

Chỉ cần xúi giục bạn bè cô lập Lâm Quy, hắn không tin cậu ấy có thể giữ vững thành tích giỏi như vậy được.

Buổi trưa của hôm nào đó, Tưởng Minh Vũ cố ý mua cà phê cho bạn cùng lớp để cùng nhau nói xấu Lâm Quy.

Nào ngờ đám bạn học bình thường nhiệt tình với hắn là thế, vậy mà lúc này bọn họ lại nhìn hắn với ánh mắt khác thường, tránh hắn như tránh tà.

Hắn ngăn người anh em chơi thân nhất với mình lại và hỏi: “Mình mua cà phê cho cậu, sao cậu không uống?”

Người nọ cau mày tránh né: “Cậu tự uống đi, tôi đi chơi bóng rổ với Lâm Quy đây.”

Đột nhiên Tưởng Minh Vũ cảm thấy có điều gì đó sắp xảy ra.

Hắn cố gắng nở nụ cười: “Sao thế? Tự nhiên nghiêm túc vậy? Mình làm gì khiến cậu giận à?”

Người nọ nhìn hắn với vẻ ghét bỏ: “Bảo sao mỗi lần cậu viết tên mình lại gượng gạo đến vậy, hóa ra đó không phải là tên thật của cậu. Cậu tên là Tưởng Minh Vũ đúng không? Còn hại c.h.ế.t người, từng ngồi tù nữa.”

Tai Tưởng Minh Vũ ù đi, hắn tái mặt lảo đảo mấy bước.

Không thể nào, không thể nào, dáng vẻ hiện tại của hắn có giống lúc trước đâu? Sao bọn họ lại biết được?

Vấn đề nằm ở đâu cơ chứ?

Tưởng Minh Vũ không ngờ người bị bạn bè cô lập lại chính là mình.

Bọn họ luôn nhìn hắn với ánh mắt khác thường.

Gọi hắn là tội phạm giếc người ngay trước mặt hắn.

Chẳng có ai nguyện ý ngồi cùng bàn với hắn.

Ngay cả lúc ăn cơm, mọi người cũng ngồi cách hắn rất xa.

Tiết học hôm đó, Tưởng Minh Vũ đột nhiên phát hiện mặt bàn của mình bị ai đó dùng dao khắc lên ba chữ “Kẻ giết người”.

Hắn bỗng nhớ đến tình cảnh của Trần Nham khi ấy.

Lúc Trần Nham bị cư dân mạng mắng nhiếc, bàn ghế của cậu ấy bị rạch đầy hai chữ “bi3n thái”, đám học sinh trong trường cũng buông lời nhục mạ, chỉ trích cậu ấy.

Hóa ra…

Cảm giác này lại khó chịu đến thế.

Trong lớp chỉ có mỗi Lâm Quy không cười nhạo Tưởng Minh Vũ, hắn nhìn người con trai lúc nào cũng được mọi người vây quanh rồi nảy ra suy nghĩ…

Nếu hắn lại leo lên vị trí thứ nhất, có phải mọi người sẽ sùng bái hắn như trước đây hay không?

Chắc chắn là như vậy rồi.

15.

Lâm Quy cài camera trong phòng học.

Ngày nào tôi cũng ngồi xem như xem phim truyền hình.

Còn Khương Hòa thì dành nửa thời gian để phàn nàn về kiểu tóc của Lâm Quy: rõ ràng Lâm Quy có thể chải chuốc để biến thành anh chàng đẹp trai như hiện tại, vậy mà ở trước mặt cô, chẳng hiểu sao cậu ấy cứ giữ mãi phần tóc mái xấu xí và chiếc kính gọng đen phong ấn nhan sắc kia.

Tôi thấy, lúc này cô ấy mới giống một cô nàng sinh viên bình thường.

Tôi mỉm cười: “Có thể là do cậu ấy không muốn mình trông khó gần quá thì sao?”

Khương Hòa sứng sốt, “Sao cơ?”

“Đúng là Lâm Quy rất đẹp trai khi bỏ mắt kính và cắt tóc mái, nhưng trông cậu ấy lạnh lùng hơn hẳn. Tôi nghĩ cậu ấy muốn giữ lại những đặc trưng khiến mình xấu xí, là vì không muốn cô cảm thấy sợ cậu ấy đấy.”

Khương Hòa lầm bầm: “Ai thèm sợ cậu ấy chứ.”

Nói xong, cô ấy tiếp tục vùi đầu gõ bàn phím, tôi tò mò liếc nhìn thử: “Cô đang viết cái gì đấy?”

“Tiểu thuyết, nghề phụ của tôi.”

Tôi nhìn tên truyện -.

Tôi từng thấy cuốn sách này ở thư viện sách trong điện thoại của em trai.

Cảm giác này kỳ diệu thật đấy, cứ như chúng tôi đã có mối liên hệ từ rất lâu rồi vậy.

“Em trai tôi cũng đang theo dõi truyện này, tiếc là nó không thể đọc được phần kết.”

Khương Hòa khựng lại, sau đó cô ấy ngước lên nhìn tôi: “Chị có phiền nếu tôi đưa cậu ấy vào truyện không? Tôi muốn cho cậu ấy một kết thúc thật có hậu. Cuối truyện, cậu thiếu niên đậu vào một trường đại học lớn và đi du lịch khắp nơi cùng chị gái. Họ thường chụp ảnh để lưu giữ kỷ niệm của từng vùng đất mà họ đi qua, cùng nhau tận hưởng hương vị của cuộc sống.”

Tôi nghe xong, nước mắt lại chực trào: “Cảm ơn cô.”

16.

Sau khi Lâm Quy lại đứng nhất trong bài kiểm tra cuối kỳ, Tưởng Minh Vũ đứng ngồi không yên.

Hắn cố ý ngồi đối diện với Lâm Quy vào giờ ăn trưa, cũng may Lâm Quy không bài xích hắn.

Tưởng Minh Vũ do dự đôi chút rồi tỏ ra thoải mái bắt chuyện: “Cậu thích chơi game chứ? Nhà tôi có máy chơi game kiểu mới nhất, cậu muốn tới chơi không?”

Lâm Quy cười nhạt, nụ cười này khiến Tưởng Minh Vũ hơi hoảng hốt.

Cuối cùng Lâm Quy lắc đầu: “Mấy trò đó không thú vị.”

“Vậy cậu thấy cái gì mới thú vị.”

“Thôi, cậu không muốn chơi cái đó đâu.”

Lâm Quy bỏ lại một câu rồi xoay người rời đi, Tưởng Minh Vũ lại đuổi theo.

“Cậu cứ nói đi, không chừng tôi có thể chơi với cậu đó.”

Lâm Quy nhếch môi.

Cậu ấy đưa Tưởng Minh Vũ đến một đường đua rồi phóng mô tô trên con đường núi uốn quanh, đến khi dừng lại trước mặt hắn, cậu ấy vừa tháo mũ bảo hiểm xuống vừa tỏ ra buồn bã: “Một người chơi thì buồn lắm, giá như có ai đó chơi cùng thì vui biết mấy. Hầy, đám bạn trong lớp mình toàn là mấy con mọt sách nhàm chán.”

Tưởng Minh Vũ phấn khích đến mức hai mắt sáng bừng.

Cuối cùng hắn cũng tìm được thứ có thể cám dỗ Lâm Quy rồi.

Chỉ cần Lâm Quy mê mẩn với việc đua xe thì cậu ấy sẽ không chuyên tâm học hành được nữa.

Tưởng Minh Vũ quay đầu liếc nhìn chiếc xe mô tô nọ, âm thầm hạ quyết tâm.

Nửa tháng sau.

Tin Tưởng Minh Vũ lái xe rơi xuống sườn núi khiến toàn trường khiêp sợ.

Nghe nói hắn vẫn chưa chếc, nhưng bị liệt nửa người trên, có lẽ phải nằm trong bệnh viện cả đời.

Còn Lâm Quy thì âm thầm thôi học.

“Cậu động tay động chân vào chiếc xe đó hả?”

Lâm Quy nhún vai: “Chuyện đó mà cần tôi ra tay gian lận á?”

Khương Hòa đứng bên cạnh giải thích: “Hắn chỉ vì cái lợi trước mắt nên mới thế. Còn chưa thành thục cách quẹo cua mà dám khiêu chiến con đường khó nhằn như vậy thì bó tay rồi. Hôm đó thời tiết tệ nên tầm nhìn giảm đi nhiều, việc hắn gặp chuyện không may chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Có điều tôi không ngờ ngày này tới nhanh như vậy đó.”

“Người gieo trái ác thì cuối cùng cũng tự mình hưởng thôi.”

“Dù có khổ đến đâu cũng phải ráng mà nuốt xuống, đây chính là báo ứng.”

17.

Tôi ngồi đọc tin tức trên điện thoại di động, song, tôi chẳng rõ mình đang cảm thấy như thế nào nữa.

Nghe nói trạng thái tinh thần của Lâm Mộng và Ngô Phong không ổn lắm.

Em gái của Ngô Phong thì chẳng còn thương anh trai nữa, chỉ cần nghe thấy tên cậu ta là con bé sẽ òa khóc, mếu máo nói rằng anh mình là kẻ xấu.

Kết thúc rồi ư…?

Hình như là kết thúc thật rồi.

Vậy tôi nên làm gì nữa đây?

Đột nhiên một giọng nói quen thuộc truyền đến từ phía sau.

“Này.”

Tôi xoay người lại, Khương Hòa chợt chìa tay ra với tôi.

“Trên thế giới này có rất nhiều người giống em trai chị, bọn họ phải chết ở những góc khuất chẳng ai biết tới, còn hung thủ thì mặc sức hả hê dưới ánh mặt trời rực rỡ. Chúng tôi muốn đưa những con chuột đó về lại cống rãnh hôi thối, nơi mà chúng nên thuộc về.”

“Chị có muốn tham gia cùng chúng tôi không?”

- --- HẾT ----
Your message is required.


There are no comments yet.